Quảng Trị: Một thời hoa lửa và hôm nay
Trong những ngày này, khi cả nước đang hướng về 50 năm ngày giải phóng miền Nam thống nhất đất nước thì những kí ức trong những người con đất Việt từng cầm súng chiến đấu chống Mỹ lại càng được tái hiện rõ nét nhất. Hội Doanh Nghiệp – Doanh Nhân Cựu Chiến Binh Việt Nam cũng đã và đang sắp xếp lịch trình ngày 24 tháng 4 năm 2025 về lại với những địa chỉ đỏ, một thời ghi dấu hi sinh, mất mát và chiến công. Quảng Trị – mảnh đất hoa lửa được chọn là điểm đến cho “ký ức được hồi hương”. Ban biên tập báo điện tử doanhnhanccb xin gửi đến quý bạn đọc loạt bài viết trong chuỗi sự kiện này như thắp nén tâm hương nghiêng mình trước cha ông đã ngã xuống, đóng góp máu xương cho nền hoà bình trọn vẹn.
Thành cổ Quảng Trị – Biểu tượng của sự bất diệt
“Nhẹ bước chân và nói khẽ thôi
Cho đồng đội tôi nằm yên dưới cỏ
Trời cũng tự trong xanh và lộng gió
Dẫu ồn ào đừng lay động hàng cây ……….”
Cầu Hiền Lương
Mùa hè năm 1972, giữa những ngày nắng như thiêu như đốt, Thành cổ Quảng Trị trở thành điểm tựa tinh thần, là nơi ghi dấu trận chiến bi tráng kéo dài suốt 81 ngày đêm. Dưới mưa bom bão đạn, những người lính trẻ, phần lớn chỉ mới đôi mươi, đã biến từng viên gạch, từng bức tường loang lổ vết đạn thành chiến lũy kiên cường.
Thành Cổ Quảng Trị nơi chứng kiến sự kiên cường, anh dũng của bộ đội ta trong suốt 81 ngày đêm – nguồn ảnh: Báo Nông Nghiệp
Mỗi ngày trôi qua, hàng trăm chiến sĩ ngã xuống, thân thể hòa vào đất mẹ. Thành cổ không còn là một công trình kiến trúc, mà đã hóa thân thành một chứng tích sống động của lòng yêu nước. Ngày nay, những ai đến đây, bước chân trên nền gạch rêu phong, đều nghe như vang vọng đâu đây tiếng súng, tiếng gọi nhau trong những giây phút sinh tử. Một nén nhang được thắp lên, không chỉ để tưởng nhớ những người đã khuất, mà còn để tri ân một thế hệ đã hiến dâng tuổi thanh xuân cho Tổ quốc.
Không xa Thành cổ, sông Thạch Hãn lặng lẽ trôi, mang theo bao nhiêu câu chuyện bi hùng. Trong những năm tháng ác liệt nhất, con sông này là con đường tiếp tế, là lối đi của hàng vạn chiến sĩ từ bờ Nam ra chiến trường phía Bắc. Nhưng con đường ấy cũng trở thành nơi tiễn biệt của biết bao người con đất Việt.
Những người lính vượt sông trong đêm, mỗi người ôm chặt súng, trang bị, lặng lẽ bơi qua dòng nước đỏ ngầu phù sa. Họ biết rằng chuyến đi này có thể là lần cuối cùng được nhìn thấy bầu trời quê hương. Và đúng như thế, nhiều người mãi mãi nằm lại dưới đáy sông, giữa những lớp phù sa thấm đẫm máu đào.
Sông Thạch Hãn – nguồn ảnh: Trip
Hôm nay, sông Thạch Hãn vẫn hiền hòa chảy, nhưng mỗi khi ai đó thả một bông hoa xuống mặt nước, là thêm một lần lịch sử trỗi dậy. “Đò xuôi Thạch Hãn xin chèo nhẹ / Đáy sông còn đó bạn tôi nằm…”—câu thơ ấy như một lời nhắc nhở về sự hy sinh lặng thầm nhưng bất tử.
Chiến dịch Đường 9 – Khe Sanh: Khúc tráng ca giữa núi rừng
Năm 1968, chiến dịch Đường 9 – Khe Sanh diễn ra ác liệt giữa lòng Trường Sơn. Đây không chỉ là một trận đánh mà còn là cuộc đối đầu lịch sử giữa lòng kiên trung của những người con đất Việt với những cỗ máy chiến tranh tối tân của quân đội Mỹ.
Khe Sanh, vùng đất đầy nắng gió, nơi từng là căn cứ kiên cố bậc nhất của Mỹ, đã chứng kiến cuộc vây hãm kéo dài 77 ngày đêm của quân Giải phóng. Giữa những trận pháo kích dồn dập, những binh sĩ Việt Nam vẫn kiên cường tiến lên, dũng cảm chặn đứng các đợt phản công dữ dội của đối phương. Những hầm hào, công sự nơi đây, dù đã hoang tàn theo năm tháng, vẫn là minh chứng rõ nét cho một thời khắc lịch sử không thể phai mờ.
Tấn công Khe Sanh – ảnh tư liệu TTXVN
Khi những trận bom cày xới mặt đất, người dân Vịnh Mốc đã quyết không rời quê hương. Họ chọn cách đào sâu xuống lòng đất, xây dựng một hệ thống địa đạo kỳ vĩ, nơi không chỉ là nơi trú ẩn mà còn là một cuộc sống thu nhỏ với bệnh xá, trường học, và thậm chí cả phòng sinh nở.
Địa đạo Vịnh Mốc
Trong bóng tối mịt mùng của địa đạo, những đứa trẻ cất tiếng khóc chào đời, những lớp học vẫn vang lên lời giảng, và những cuộc họp bàn chiến đấu vẫn diễn ra trong tinh thần bất khuất. Vịnh Mốc không chỉ là một công trình quân sự, mà còn là biểu tượng của ý chí sắt đá và tình yêu quê hương mãnh liệt của người dân Quảng Trị.
Quảng Trị hôm nay – Hồi sinh trên tro tàn
Quảng Trị của ngày hôm nay không còn khói lửa chiến tranh, mà là những cánh đồng xanh mướt, những con đường rợp bóng cây, những khu di tích sừng sững như những chứng nhân của một thời bi tráng. Người dân Quảng Trị vẫn giữ trong tim mình ký ức về một thời khắc khốc liệt, nhưng không hề bi lụy. Họ dùng quá khứ để hun đúc nghị lực, xây dựng quê hương ngày một phát triển.
Quảng Trị hôm nay – nguồn ảnh: Báo Nhân Dân
Mảnh đất này, dù đã trải qua bao đau thương, vẫn không bao giờ gục ngã. Thành cổ, sông Thạch Hãn, Khe Sanh hay địa đạo Vịnh Mốc—tất cả vẫn mãi là những bản anh hùng ca, nhắc nhở thế hệ sau về lòng yêu nước, về sự hy sinh cao cả, và về một Quảng Trị kiên cường, bất khuất.
Quảng Trị không chỉ là một địa danh trên bản đồ, mà là một trang sử sống động, nơi từng ngọn cỏ, từng viên đá đều thấm đẫm ký ức của cha ông. Khi chúng ta đến đây, hãy cúi đầu trước Thành cổ, thả một bông hoa trên sông Thạch Hãn, hay bước đi trong lòng địa đạo Vịnh Mốc, là lúc ta lắng nghe nhịp đập của lịch sử, của những con người đã sống và chiến đấu vì nền độc lập hôm nay.
Thực hiện: Bích Khuê – Kim Hoàng